Nói với mùa xuân - hoa đào không cần nở nữa, người tôi đợi chưa kịp đến đã vội đi rồi

Hằng năm cứ vào cuối đông, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nao những kỉ niệm mơn man của nhiều năm về trước.

Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cánh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng. Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần hấy các cặp đôi rụt rè lần đầu tiên nắm tay nhau bước đi trên đường đầy lá đổ, lòng tôi lại man mác chút buồn.

Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương đông và đầy gió lạnh, em âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường ngõ nhỏ dài và đẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tôi tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay người tôi đợi chưa kịp đến đã vội đi rồi.

————————————————

P/s: Có lẽ mình bước qua đời nhau thật rồi, tạm biệt!


Nói với mùa xuân - hoa đào không cần nở nữa, người tôi đợi chưa kịp đến đã vội đi rồi
http://anhlt.net/noi-voi-mua-xuan.html/
Author
anhlt
Posted on
December 26, 2025
Licensed under